Tôi và vợ bằng tuổi nhau, tốt nghiệp đại học xong, có việc làm là chúng tôi tổ chức đám cưới. Vợ tôi là gái thị thành, còn tôi ở quê xa nên ba má vợ cho tôi về ở rể. Dưới vợ còn một cậu em trai kém vợ tôi 2 tuổi, cậu mới có người thương.
Là anh rể, nhưng tôi và cậu em tương tự giống nhau, từ khuôn mặt đến chiều cao, cân nặng. Nhiều khi tôi đi cùng cậu ấy, người lạ cứ tưởng chúng tôi là 2 anh em ruột thịt. bố mẹ vợ thương con, quý rể nên nhường cho vợ chồng tôi một phòng ngủ khá lớn, đầy đủ tiện nghi, còn cậu em vợ phòng nhỏ hơn ở bên cạnh.
Thời gian đầu, tôi sống thoải mái cùng gia đình vợ, chuyện chỉ khó xử là cậu em vợ có tính quá thiên nhiên, tự nhiên đến nỗi nhiều khi tôi tưởng mình sẽ nổi cáu, sẽ cãi nhau với cậu ấy vì giận. Lúc đầu anh em tôi cũng hòa hợp, vui vẻ, thấy cậu ấy trằm trồ, hâm mộ áo quần, giày dép, thậm chí là xuýt xoa, ước ao dầu gội, dầu tắm, nước hoa của tôi.
Tôi sẵn lòng cho mượn hoặc tặng luôn cho cậu ấy, vì tôi nghĩ anh em trong một nhà, tôi lại có điều kiện đi đây, đi đó, lương hướng cũng khá hơn cậu ta, nên sắm lại mấy thứ đó không khó khăn gì.
Nhưng chừng như cái gì thái quá cũng không tốt, không hay. chứng cớ là cậu em vợ khi thấy tôi dễ dãi thì cậu ấy lấn tới. ban sơ muốn gì cậu ấy còn dè dặt, xa gần ướm hỏi, và khi dùng xong cậu tình nguyện mang trả lại. Nhưng sau này cậu ấy thích là lấy, hợp là dùng mà không hề hỏi tôi lấy một tiếng.
Dùng xong cậu ấy buông quăng bỏ vãi, khiến mỗi lần cần dùng tôi lại phải mất công đi tầm, lục lạo. Có lần cậu ấy lấy bộ dao cạo râu của tôi, khi cần tôi tìm khắp nơi không thấy, đến lúc vợ tôi dọn phòng cho cậu ấy mới thấy cậu để rơi dưới gầm giường ngủ.
Mà tôi cũng thấy lạ, cậu ấy chẳng kiêng cái gì. Đến mấy cái áo lót hay mấy đôi quơ tôi đã xài rồi, cậu ấy cũng dùng một cách thiên nhiên, mà có phải cậu ấy không có mấy thứ đó đâu?
Câu chuyện trở thành không thể chịu nổi, khi thứ 7 tuần trước cậu bạn tôi tổ chức đám cưới có mời vợ chồng tôi tới dự. Tôi và vợ cùng lựa chọn y phục để đến chung vui với bạn, vậy mà tắm rửa xong tôi chẳng thấy xống áo, cà vạt giày tất đâu. cầu thân, vợ cũng tá hỏa không hiểu ở đâu. May mẹ vợ tôi biết cho hay cậu em vợ đã mặc để đi dự sinh nhật bồ. Nuốt cục tức vào bụng, tôi giục vợ là nhanh bộ khác để kịp đến đám cưới.
Tôi có nên phản ứng quyết liệt với cậu em vợ có tính dùng tư trang của tôi một cách "thiên nhiên như ruồi" này không? Liệu khi tôi có ý kiến có làm mất tình anh rể, em vợ không? Liệu có làm ảnh hưởng đến hòa khí của gia đình vợ và tôi không? Còn nếu im lặng - chắc tôi trầm cảm vì chịu đựng sự vô lý này quá!
Theo An Trí
Tiền Phong
0 nhận xét:
Đăng nhận xét