Năm nay tôi 44 tuổi, sắp bảo vệ luận văn thạc sĩ. Vợ chồng tôi lấy nhau được 18 năm, con trai học lớp 10 và con gái vào lớp 6.
Chồng tôi là giám đốc xí nghiệp xây dựng nên kinh tế cũng khá giả. Nhưng tôi đã nhiều phen khốn đốn vì thói hoa nguyệt của chồng. Vì thương con nên nhiều lần tôi định ly dị nhưng trước lời van vỉ của chồng tôi lại miễn thứ, mặc dù tôi vẫn biết anh ấy vẫn có những mối quan hệ ở ngoài.
Gần đây, tôi phát hiện, chồng tôi có quan hệ với người phụ nữ (đã có chồng) ở tỉnh khác và đứa con thứ hai (3 tuổi) của chị ta là con của chồng tôi. Cô ta vốn chỉ là công nhân dọn vữa nhưng có tí sắc nên chồng tôi đề bạt lên làm văn phòng, rồi lên cả giường của tôi.
Chồng tôi bảo, mối quan hệ của họ lâu năm (6 năm) là vì đứa con, chồng tôi xin tôi rộng lượng tha thứ và cho phép anh "đi lại" với mẹ con cô ta.
Tôi cũng đã nhờ bố chồng và bạn bè thân cận của anh ấy tác động nhưng chồng tôi vẫn nhất mực không chịu tự vì lý do đứa bé sinh ra phải được nhận bố, và sự chăm sóc của bố.
Tôi đã gặp chồng cô ta, một người tốt bụng, rất yêu vợ. Nhưng vì có bệnh tiểu đường, sức khỏe yếu nên bấy lâu anh ta đã mất khả năng ái ân. Đứa con 3 tuổi, anh ta ngỡ là mình "trúng số độc đắc" lần cuối nhưng hóa ra lại ăn quả lừa.
hiện thời, khi mọi chuyện bung bét, vợ anh ta trắng trợn dìm chuyện bồ bịch, cho anh ta xem ADN của đứa bé, xác nhận không phải con anh ta, rồi đòi ly hôn. Tuy nhiên, anh ta vẫn nhận đứa bé là con mình, thương xót nó, sẵn sàng dung tha cho vợ vì cho rằng trong chuyện này, anh ta có lỗi một phần nhiều vì đã bỏ bê vợ.
Vợ anh ta không chịu. Cô ta muốn ly hôn để ra căn hộ mà chồng tôi đã mua cho cô ta.
Từ khi chuyện lộ, chồng tôi cũng tỏ ra biết lỗi quan hoài đến tôi nhiều hơn, nói là để bù đắp sự đau khổ, mất mát của tôi. Chồng tôi cũng kiên quyết không bỏ người thương.
Tôi hận. Trong vòng 2 tuần, tôi gầy mất 5 kg, thẳng tắp bị đau đầu, đau ngực, mất ngủ. Tôi đích thực chẳng thể ly hôn, để cơ ngơi, gia tư bao năm tôi tích cóp, vun vén rơi vào tay cô ta, dù chỉ là 1 nửa cũng không được. Nhưng tôi không biết làm thế nào để chồng tôi nghĩ lại.
Mong mọi người cho tôi một lời khuyên?
Theo Mai Lan
Dân Việt
0 nhận xét:
Đăng nhận xét